Trong số phát sóng mới nhất của podcast Big Take Asia ngày 6.3, các chuyên gia kinh tế từ Bloomberg nhận định sự bất ổn tại Trung Đông đang làm tê liệt các tuyến hàng hải huyết mạch.
Với việc eo biển Hormuz bị đe dọa đóng cửa, những quốc gia "khát" năng lượng nhất thế giới tại châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản và Ấn Độ đang đứng trước rủi ro đứt gãy nguồn cung trầm trọng. Giá dầu thô leo thang không chỉ gây áp lực lên lạm phát mà còn đe dọa trực tiếp đến đà phục hồi kinh tế của toàn khu vực.
Nhận định về cuộc khủng hoảng này, Tiến sĩ Fereidun Fesharaki - Chủ tịch danh dự của Facts Global Energy (FGE), một trong những chuyên gia kinh tế năng lượng hàng đầu thế giới - cho biết các thị trường đang ở trạng thái cực kỳ báo động. Ông Fesharaki cảnh báo rằng các nền kinh tế châu Á hiện là những bên dễ tổn thương nhất nếu xung đột tiếp tục leo thang.
Theo ông Fesharaki và chuyên gia Daniel Ten Kate của Bloomberg, có một thực tế đáng lo ngại: Trong khi Mỹ đã tự chủ hơn về năng lượng nhờ dầu đá phiến, các cường quốc châu Á vẫn phụ thuộc tới hơn 70% lượng dầu nhập khẩu từ vùng Vịnh. Nếu cuộc khủng hoảng dẫn đến một cuộc chiến toàn diện và kéo dài, chi phí vận tải cùng phí bảo hiểm tàu biển tăng vọt sẽ đẩy giá xăng dầu tại các quốc gia này lên mức không thể chi trả.
Tình hình tại eo biển Hormuz hiện được ví như một "nút thắt cổ chai" đối với an ninh năng lượng châu Á. Khi dòng chảy dầu mỏ qua đây bị gián đoạn, những nền kinh tế có dự trữ chiến lược thấp sẽ là những bên chịu tổn thương đầu tiên. Đặc biệt là Ấn Độ và Trung Quốc, hai quốc gia đang duy trì tốc độ tăng trưởng dựa trên nguồn nhiên liệu giá rẻ từ Trung Đông.
Các chuyên gia cảnh báo nếu không có các phương án thay thế kịp thời, một đợt sốc giá dầu có thể dẫn đến làn sóng tháo chạy của dòng vốn đầu tư và làm suy yếu sức mua của hàng tỷ người tiêu dùng tại khu vực này.
Không chỉ ảnh hưởng đến các quốc gia tiêu thụ, cuộc xung đột còn làm thay đổi bản đồ địa chính trị năng lượng. Các nước châu Á đang ráo riết tìm kiếm nguồn cung thay thế từ Nga hoặc các nước Trung Á để giảm bớt sự lệ thuộc vào vùng Vịnh.
Tuy nhiên, việc chuyển đổi hạ tầng và ký kết các hợp đồng mới không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Điều này đặt các chính phủ châu Á vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa việc duy trì quan hệ ngoại giao và đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia.
Báo lao động